Thứ Ba, 5 tháng 4, 2022

CHỦ TỊCH TÂN HOÀNG MINH BỊ KHỞI TỐ

 Ngày 5/4, Cơ quan CSĐT Bộ Công an ra Quyết định khởi tố vụ án "Lừa đảo chiếm đoạt tài sản", xảy ra tại Tập đoàn Tân Hoàng Minh và các tổ chức, đơn vị có liên quan; đồng thời, ra các Quyết định khởi tố bị can, Lệnh bắt bị can để tạm giam, Lệnh khám xét đối với Đỗ Anh Dũng và 6 bị can đồng phạm về tội "Lừa đảo chiếm đoạt tài sản" theo Điều 174 Bộ luật Hình sự năm 2015, sửa đổi, bổ sung năm 2017.

Các bị can gồm: ông Đỗ Anh Dũng (SN 1959), trú tại Hà Nội, Chủ tịch HĐTV kiêm Tổng Giám đốc Tập đoàn Tân Hoàng Minh; Đỗ Hoàng Việt (SN 1994), trú tại TP Hồ Chí Minh, Phó Tổng Giám đốc Công ty TNHH Thương mại Dịch vụ Khách sạn Tân Hoàng Minh; Nguyễn Mạnh Hùng (SN 1978), trú tại Vĩnh Phúc, Chủ tịch HĐQT Công ty TNHH Đầu tư bất động sản Ngôi Sao Việt; Phó Tổng Giám đốc Công ty TNHH Thương mại Dịch vụ Khách sạn Tân Hoàng Minh; Trần Hồng Sơn (SN 1961), trú tại Hà Nội, Chủ tịch HĐQT Công ty CP Đầu tư và Dịch vụ Khách sạn Soleil; Phó Tổng Giám đốc Công ty TNHH Thương mại Dịch vụ Khách sạn Tân Hoàng Minh; Nguyễn Khoa Đức (SN 1984), trú tại Hà Nội, Chủ tịch HĐQT kiêm Giám đốc Công ty CP Cung điện Mùa Đông; Lê Văn Thịnh (SN 1978), trú tại Ninh Bình, Phó Tổng Giám đốc Công ty TNHH Thương mại Dịch vụ Khách sạn Tân Hoàng Minh; Phùng Thế Tính (SN 1973), trú tại Hà Nội, nguyên Giám đốc Trung tâm Tài chính Kế toán, Công ty TNHH Thương mại Dịch vụ Khách sạn Tân Hoàng Minh.

 


Thứ Hai, 4 tháng 4, 2022

LỜI CẢNH TỈNH TỪ VIỆC LỢI DỤNG QUYỀN TỰ DO NGÔN LUẬN TRÊN KHÔNG GIAN MẠNG

Tự do ngôn luận là quyền con người cơ bản, nhưng luôn phải có giới hạn trong khuôn khổ của pháp luật. Quyền tự do ngôn luận không phải là tự do tuyệt đối. Trong một số trường hợp nhất định, tự do ngôn luận có thể xung đột với các giá trị hay quyền chính đáng khác. Điều 19 Công ước về các quyền dân sự và chính trị năm 1966 khẳng định: “Việc thực hiện quyền tự do ngôn luận có thể phải chịu một số hạn chế nhất định và những hạn chế này cần được quy định bởi pháp luật, nhằm: a) Tôn trọng các quyền hoặc uy tín của người khác; b) Bảo vệ an ninh quốc gia hoặc trật tự công cộng, sức khỏe hoặc đạo đức của xã hội”.

Ở nhiều nước trên thế giới, có thể thấy không thể tồn tại cái được gọi là quyền tự do ngôn luận tuyệt đối. Mỗi quốc gia, tùy thuộc vào điều kiện và bối cảnh cụ thể mà đưa ra những giới hạn nhất định đối với việc thực hiện tự do ngôn luận của công dân. Ở Mỹ - nơi được xem là “thiên đường” của những nhà “dân chủ” thì giới hạn của tự do ngôn luận được thể hiện chủ yếu qua án lệ của các tòa án, đặc biệt là Tòa án Tối cao Hoa Kỳ, cho phép chính quyền ngăn chặn và trừng phạt các phát ngôn có tính chất khiêu dâm, tục tĩu, phỉ báng, xúc phạm và gây hấn, mà không bị xem là vi hiến.

Tại Việt Nam, trong bối cảnh bùng nổ của internet và mạng xã hội trong thời đại ngày nay, bên cạnh các mặt tích cực như: Người dùng có thể tự do bày tỏ ý kiến, quan điểm, đăng tải hay lan truyền bất cứ thông tin gì thông qua tài khoản cá nhân của mình mà không chịu giới hạn nào. Mỗi người đều được thể hiện quyền tự do ngôn luận. Tuy nhiên, nó cũng mang đến mặt tiêu cực khi quyền tự do ngôn luận bị lạm dụng. Nhất là khi những người đăng tải thông tin trên không gian mạng có quan điểm sai trái, thái độ cực đoan, nhận thức pháp luật chưa đầy đủ…

Đơn cử như lúc thông qua Luật An ninh mạng, nhiều trang thông tin và các phần tử phản động đã ra rả đưa tin bóp méo, xuyên tạc, cho rằng luật này “đặc biệt xâm phạm không gian riêng tư”, “vi phạm tự do ngôn luận, báo chí, internet”… Khiến cho một số trường hợp thiếu hiểu biết, nhẹ dạ cả tin nên dễ dàng tin theo và có những phát ngôn chống đối, cản trở việc thi hành Luật.

Hay như hiện tượng tung tin giả mạo, sai sự thật trên mạng về tình hình dịch bệnh tại TP Hồ Chí Minh (giữa năm 2021) cũng gây ra nhiều hệ lụy. Trong khi Nhà nước nỗ lực ngăn chặn, kiểm soát và đẩy lùi dịch bệnh COVID-19, 1 số phần tử chống đối các thế lực phản động, thù địch trong và ngoài nước đã lợi dụng tình hình dịch bệnh ngụy tạo bức tranh sai lệch về tình hình dịch bệnh tại Việt Nam, phát tán tin giả, dựng chuyện về số người mắc bệnh, số ca tử vong và loan tin tốc độ lây lan dịch bệnh lớn hơn nhiều lần con số do Chính phủ công bố. Qua đó, tạo tâm lý sợ hãi cho cộng đồng, gây nghi ngờ, mâu thuẫn giữa một bộ phận nhân dân với Đảng và Nhà nước. Chúng cố tình phớt lờ những kết quả quan trọng mà Đảng, Nhà nước và Chính phủ ta đạt được trong xử lý dịch bệnh; chúng vu khống Nhà nước che giấu thông tin, không ngăn chặn dịch bệnh ngay từ đầu…

Và gần đây nhất, vào tối 24/3, Công an TP Hồ Chí Minh đã khởi tố vụ án, khởi tố bị can, lệnh bắt bị can để tạm giam và lệnh khám xét đối với bà Nguyễn Phương Hằng (SN 1971, thường trú số 17-19 Ngô Đức Kế, phường Bến Nghé, quận 1), Tổng Giám đốc Công ty Cổ phần Đại Nam về tội “Lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, cá nhân”, quy định tại Điều 331 Bộ luật Hình sự năm 2015. Bà Nguyễn Phương Hằng – người từng “nổi tiếng” với các buổi livestreams lợi dụng sức ảnh hưởng của bản thân, sử dụng chức năng của mạng xã hội trên internet, tổ chức nhiều buổi phát trực tiếp nội dung thông tin không kiểm chứng, liên quan đến đời tư của người khác. Trong đó sử dụng những ngôn từ mang tính chất nhục mạ, xúc phạm danh dự, nhân phẩm của một số cá nhân, tổ chức.

Từ thực tế này đã đặt ra nhiều vấn đề về xã hội và pháp lý, trong đó có việc quản lý thông tin trên không gian mạng.

Điều 15, Hiến pháp 2013 quy định: “Quyền công dân không tách rời nghĩa vụ công dân; mọi người có nghĩa vụ tôn trọng quyền của người khác; công dân có trách nhiệm thực hiện nghĩa vụ đối với Nhà nước và xã hội. Việc thực hiện quyền con người, quyền công dân không được xâm phạm lợi ích quốc gia, dân tộc, quyền và lợi ích hợp pháp của người khác”.

Pháp luật Việt Nam luôn bảo vệ mọi công dân trong việc biểu đạt ý chí, nguyện vọng, phát ngôn hay bình luận của bản thân về một vấn đề gì đó. Tuy nhiên, những điều đó phải trên tinh thần xây dựng, thượng tôn pháp luật, theo đúng chuẩn mực đạo đức, truyền thống văn hóa của dân tộc.

Ngược lại, cá nhân hay tổ chức nào sử dụng mạng internet, mạng xã hội với động cơ không trong sáng, với mục đích xấu; viện cớ quyền tự do ngôn luận, tự do dân của của mình mà xâm phạm đến lợi ích của cá nhân, tổ chức; xâm phạm đến Nhà nước thì đều phải chịu các chế tài tương ứng.

Thông qua một số vụ việc, nhất là việc khởi tố, bắt tạm giam bà Nguyễn Phương Hằng – người mà khá đông bộ phận người dân thiếu hiểu biết cho rằng “thần tượng” vì những livestreams gây sốc là bài học cảnh tỉnh, là hồi chuông cảnh báo, nhắc nhở cũng như răn đe những trường hợp nào đã, đang và sẽ có hành vi tương tự trên không gian mạng khi có phát ngôn vượt quá chuẩn mực, xâm phạm đến lợi ích của cá nhân, tổ chức khác thì nên dừng lại hoặc điều chỉnh cho phù hợp với quy định của pháp luật…



 

Chủ Nhật, 3 tháng 4, 2022

MỸ CẤM CÁC NƯỚC NHẬP KHẨU DẦU NGA, NHƯNG VẪN MUA DẦU TỪ NGA 100.000 THÙNG MỖI NGÀY

Phó Thư ký Hội đồng An ninh Quốc gia Liên bang Nga Mikhail Popov ngày 3/4 mới đây cho biết, Mỹ trong tuần qua đã tăng 43% lượng nhập khẩu dầu mỏ từ Nga, lên mức 100.000 thùng/ngày.

Trả lời phỏng vấn báo Komsomol, ông Popov cho biết Mỹ đã buộc châu Âu áp đặt các biện pháp trừng phạt Nga, nhưng vẫn tiếp tục nhập khẩu dầu mỏ từ Nga và còn tăng 43% nhu cầu trong tuần qua, lên mức 100.000 thùng mỗi ngày.

Theo ước tính của Bloomberg, Nga có thể thu về 321 tỷ USD từ việc bán các sản phẩm dầu khí trong năm 2022.

 


Thứ Bảy, 2 tháng 4, 2022

NGUYỄN ĐỖ TÙNG DƯƠNG: KẺ NGU ĐỘI MÁC ĐẠO DIỄN

 

Lão Nin hói...

Đó là cách mà Tùng Dương (tên khai sinh: Nguyễn Đỗ Tùng Dương, một diễn viên, nhà biên kịch, đạo diễn khá nổi) đã nói về câu “Học, học nữa, học mãi...” của cụ Lê Nin. Câu này được Tùng Dương viết để ám chỉ đến sự kiện cháu học sinh nhảy lầu ở Hà Nội. Qua đó, Tùng Dương muốn mỉa mai ngành Giáo dục nước nhà.

Cụ thể, ngày 2/4, Nguyễn Đỗ Tùng Dương viết trên stt rằng: “Đã đến lúc ngành Dục nên loại bỏ câu “Học, học nữa, học mãi” của lão Nin hói ra khỏi SGK học đường được rồi đấy. Đau lòng”.

Sau khi bị chửi, thì câu đấy được sửa thành “Đã đến lúc ngành Giáo dục nên loại bỏ câu “Học, học nữa, học mãi” của ông Nin ra khỏi SGK đi. Sự việc vừa xảy ra quá đau lòng”.

Về cái sự học này, Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa Liên Hiệp Quốc khuyến khích việc học tập suốt đời. Lenin khuyên: “Học, học nữa, học mãi”. Bác Hồ cũng luôn quan tâm tới việc học tập của toàn dân. Người chỉ rõ: “Học ở trường, học ở sách vở, học lẫn nhau và học nhân dân, không học nhân dân là một thiếu sót rất lớn”

Không rõ biên, kịch, đạo diễn, diễn viên Tùng Dương ngu hay giả vờ ngu để chửi xoáy vậy. Bởi cái câu “Học, học nữa, học mãi “ của cụ Le Nin là học hỏi thêm kiến thức trong cuộc sống xã hội chứ ko phải học mỗi sách vở ngành giáo dục, cũng chẳng có ý ép học sinh cắm đầu vào sách vở học mãi. Do suy nghĩ lệch lạc của mỗi người khi đọc câu đó thôi

Đã từng rất thích xem phim của diễn viên Tùng Dương đóng, nhưng quả thật khi thấy anh ấy phát ngôn thế này thì thật đáng buồn.

Trong khi anh được xã hội ưu ái cho việc tạo điều kiện thuận lợi cho việc học, thì ở vùng xâu, vùng xa, nhiều bậc giáo viên đang rất vất vả đưa con chữ đến với các em học sinh nghèo. Dù khó khăn nhưng nhiều em đã rất nỗ lực học hành và đạt những thành tích nhất định. Sự nỗ lực ấy chính là nhờ vào câu nói "Học, học nữa, học mãi", anh khuyên nên giáo dục bỏ câu nói này cũng chính là đang khuyên các em học sinh ấy đừng nỗ lực trong học tập nữa đấy.

Câu “Học, học nữa, học mãi ” khuyên ta phải dốc hết sức mình vào việc học, luôn luôn học hỏi những điều chưa biết để mở rộng thêm con đường dẫn đến thành công. Chứ không có ý là phải tạo quá nhiều áp lực cho người học và bắt các em học sinh phải học như những cỗ máy.

Có thể anh nghe được thông tin về một cháu học sinh tự tử do áp lực của việc học, nhưng thực sự anh đã nhầm khi so sánh sự việc này với câu nói trên.


 

Thứ Năm, 31 tháng 3, 2022

ĐỪNG TRỪNG PHẠT MẸ CHA CỦA MÌNH NHƯ THẾ!


Sáng thứ bảy, tôi thức dậy khi còn rất sớm. Tôi dự định sẽ đạp xe một tiếng, rồi về rủ hai con đi ăn sáng, mẹ chúng thì đã đến trường.

Tôi lướt qua FB, và tôi đã thấy điều mà tôi, một người cha, ước gì mình đã không nhìn thấy. Tim tôi thắt lại ở khoảnh khắc người cha lao về phía đứa con của mình, mắt tôi nhoà đi. Tôi gần như chết lặng.

Tôi sững sờ ngồi một lát, và tự hỏi tại sao người ta lại độc ác như thế khi đăng tải những điều tôi vừa nhìn thấy. Đừng nhân danh bất cứ điều tốt đẹp và lẽ phải nào trên đời này cả.

Tôi ngồi thế đến khi nhận ra không còn thời gian nữa để đạp xe. Tôi gọi hai con mình dậy, tôi thật sự hoảng sợ vào thời điểm đó, tôi có cảm giác như mình đang có gì đó sai. Nhưng tôi hạnh phúc khi nghe con mình ngái ngủ trả lời dạ ba khi tôi bảo dậy ba dẫn đi ăn sáng.

Tôi ngồi nhìn hai đứa ăn sáng. Thằng con trai với mái tóc nhuộm vàng hoe mà hổm giờ tôi và vợ mình nói rằng chúng tôi không thích. Sáng nay tự dưng nó bảo nó cũng thấy mái tóc nhuộm là không hợp, rằng nó sẽ nhuộm lại màu tối. Tôi, thật lòng mà nói, tự dưng mừng quá, mong rằng nó nói thật chứ chẳng vì nó bị ép.

Tôi nhìn đứa con gái ăn món nó ưa thích, vừa ăn vừa ôm bụng vì đau. Tuần rồi nó làm tôi hoảng hồn vì hai lần đi cấp cứu vì viêm dạ dày. Hôm tôi đưa nó đi cấp cứu về, rồi quày quả đi đón mẹ nó, nó dặn với theo tôi rằng ba đi chầm chậm thôi nghe, chắc vì nó thấy thương tôi.

Chiều nay tôi vào lớp. Tôi đã dành hơn nửa buổi học ở mỗi lớp chỉ để tâm tình với những đứa học trò 17 tuổi. Tôi nói với chúng về mọi thứ, về cách cha mẹ chúng đối xử với chúng, về cách chúng tiếp nhận, về những khó khăn chúng đang có, về những nỗi niềm chúng đang trải qua. Có những lúc tôi không kìm lòng được, giọng tôi lạc đi, mắt tôi nhoè nước.

Tôi nhìn học trò mình, có những đứa nước mắt chảy thành dòng trên khuôn mặt tinh khôi. Tôi bảo nếu ta dừng lại lúc này, làm sao ta biết được 20 năm nữa chúng ta sẽ ra sao, và mỗi chúng ta đều phải cho bản thân mình một cơ hội khác, vì chúng ta xứng đáng có chúng. Chúng ta phải cho cha mẹ mình một cơ hội khác, để hiểu chúng ta hơn, vì nếu không thì làm sao mẹ cha hiểu được. Với những gì họ đã làm, dù đôi khi tiêu cực, cha mẹ vẫn xứng đáng có thêm cơ hội nữa. Chúng ta có thể tha thứ cho người lạ, vậy thì chúng ta tiếc gì với mẹ cha mình!

Tôi bảo học trò mình hãy tìm cho mình một đôi tai sẵn sàng lắng nghe. Hãy gửi cho thầy, hoặc một ai đó mà các con tin tưởng, một dòng tin nhắn, hoặc một lá thư thật dài khi có có điều gì đó u uẩn muốn sẻ chia. Thầy hứa, thầy sẽ không lạnh lùng như khi các con gửi bài tập, hay biên lai. Thầy hứa thầy sẽ trả lời, bằng những dòng dài hơn tin con gửi. Hãy cho thầy một cơ hội để giúp đỡ các con!

Tôi kể cho học trò mình về những điều tệ hại tôi đã đi qua, đã trả giá, đã rút ra bài học. Tôi bảo học trò mình, sau ba mươi năm từ khi tôi 18 tuổi, tôi dần trở thành một người khác, tốt hơn. Tôi đã cho mình một cơ hội nữa. Ngày xưa, có lần nọ tôi thất tình, tôi có lúc đứng một nơi rất cao nhìn xuống bên dưới và tự hỏi, nếu tôi nằm dưới kia thì cô gái ấy có khóc không. Tôi không chắc, nhưng tôi nghĩ mẹ tôi và chị tôi chắc chắn sẽ khóc, sẽ đau khổ. Nghĩ vậy, tôi đi xuống lầu. Tôi đã cho tôi một cơ hội khác.

Tôi chìm trong cảm giác mệt mỏi cả ngày thứ bảy, tôi thấy nỗi sợ hãi bao trùm, sự hoảng loạn dâng cao với những bạn bè là cha là mẹ. Tôi nhận một tin nhắn từ phụ huynh, rằng thầy ơi em sợ quá, thầy gần gũi tụi nhỏ khuyên bảo dùm em với. Tôi trả lời tôi sẽ sinh hoạt với tất cả các lớp trong buổi học kế tiếp, dù tôi không chắc các trò có nghe tôi nói hay không.

Trong đời làm người, chúng ta phải trải qua không biết bao là thử thách, và làm cha mẹ đúng cách là thử thách lớn nhất mà ta phải đối mặt, thành hay bại là vô chừng.

Các con ơi, cha mẹ mình mà, họ cũng là người mà, vì vậy sẽ có lúc họ sai mà. Đừng trừng phạt họ bằng án phạt day dứt cả đời như vậy. Hãy cho họ thêm một cơ hội nữa, để họ được yêu thương các con nhiều hơn họ đã từng…



 

Thứ Tư, 30 tháng 3, 2022

CÓ HAY KHÔNG CHẾ TÀI XỬ LÝ ĐỐI VỚI HÀNH VI CÔNG KHAI HÓA “CỜ VÀNG” NƠI CÔNG CỘNG?

 

 

 

 

Chuyện cờ vàng (cờ ba que) xuất hiện tại trận đấu giữa tuyển Việt Nam và đội tuyển Quốc gia Nhật Bản trong khuôn khổ vòng loại World cup 2022 khu vực Châu Á có lẽ không ai là không biết. Tôi không lấy gì đó làm bất ngờ với điều này, bởi đám Việt Tân và những tổ chức ngoại vi của chúng vẫn thường xuyên làm vậy và với những trận cầu tâm điểm như vừa qua thì chúng sẽ không dễ gì bỏ qua một cơ hội lớn kiểu này. Thế nhưng cái sự đáng tiếc mà chúng không thể ngờ nổi là nó nhanh chóng lạc long tại chính nơi nó xuất hiện trước sự áp đảo của cờ đỏ sao vàng từ những cổ động viên đội tuyển quốc gia Việt Nam.

Cũng xung quanh chuyện này, nhiều người cũng đã đặt ra câu hỏi về tính pháp lý của chính cờ vàng và sự xuất hiện của nó ở cấp độ quốc gia và quốc tế? Những người vốn kinh qua những năm tháng hãi hùng, đau thương của Việt Nam Cộng hòa (VNCH) cũng đặt ra vấn đề liệu có chế tài pháp lý nào để cấm vĩnh viễn sự xuất hiện của nó?

Về những vấn đề đặt ra, tôi xin được ngắn gọn thế này:

Thứ nhất, qua tìm hiểu có thể khẳng định hiện trên thế giới chức có bất cứ một chế tài nào cụ thể từ Hiến chương Liên Hợp Quốc tới các điều ước cụ thể chi phối việc lá cờ từng là biểu tượng một “thể chế chính trị” thì khi quá vãng, chấm dứt tồn tại có được tồn tại hay không. Ở cấp độ quốc tế đó là vấn đề mở. Đó cũng là lí do giải thích tại sao dù điều đó không nhận được sự đồng tình của phía Việt Nam nhưng Nhật Bản và nhiều quốc gia sở tại nơi cờ vàng từng xuất hiện đều không có bất cứ một chế tài pháp lý nào.

Thứ hai, đối với nền pháp luật tại Việt Nam, vấn đề này cũng không được quy định một cách cụ thể mà trên cơ sở xem xét tính nghiêm trọng, sự ảnh hưởng của hành vi đó đối với tâm lý xã hội và những hiệu ứng xã hội đi kèm để cơ quan chức năng có những biện pháp xử lý phù hợp.

Vụ án Đinh Nguyên Kha (25 tuổi, ngụ phường 6, TP.Tân An, Long An) và Nguyễn Phương Uyên (21 tuổi, sinh viên năm 3, Trường đại học Công nghiệp thực phẩm TP.HCM, ngụ xã Hàm Trí, H.Hàm Thuận Bắc, Bình Thuận) về tội “tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam” với bản án lần lượt là 10 năm, 6 năm tù giam là ví dụ điển hình cho việc xử lý này.

Cáo trạng từ phiên tòa ngày 16.5.2013 tại trụ sở TAND tỉnh Long An cho biết: “Để thực hiện mục đích đó, ngày 31.8.2012, Thành đã chuyển cho Kha ba file, mỗi file là một nội dung khác nhau để dán nơi công cộng, với yêu cầu phải thực hiện ở thành thị, nông thôn và trục đường giao thông; mỗi nơi dán một khẩu hiệu và cờ vàng ba sọc đỏ của chế độ VNCH trước đây. Sau đó, tiến hành chụp 4-5 bức ảnh, gửi cho Thành để Thành chọn bức ảnh nào rõ nét đưa lên trang web “Tuổi trẻ yêu nước”.

Có thể ở Nhật Bản hoặc đâu đó trên thế giới hành vi của những kẻ xuất hiện tại trận đấu sẽ không bị xử lý nhưng nếu tại Việt Nam, kẻ đó xứng đáng chịu một bán án nghiêm khắc như Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên với tội danh “tuyên truyền chống nhà nước” với mức hình phạt cao nhất lên đến 20 năm tù giam.



 

CẦN CÓ SỰ KIỂM DUYỆT THÔNG TIN KỸ CÀNG TRƯỚC KHI ĐĂNG TẢI TRÊN BÁO CHÍ

 

CẦN CÓ SỰ KIỂM DUYỆT THÔNG TIN KỸ CÀNG TRƯỚC KHI ĐĂNG TẢI TRÊN BÁO CHÍ

================

Vào lúc 21h54 tối 29/3, Báo Pháp Luật Việt Nam có bài viết: "Điều bất ngờ về màn kết hợp ăn ý của Đan Trường - Đan Nguyên".

Không rõ Báo Pháp Luật Việt Nam có biết ca sĩ Đan Nguyên là kẻ đã từng có những phát biểu chống Nhà nước Việt Nam, từng tham gia cầm cở 3 que diễu hành, biểu tình trên đất Mỹ để chống phá Nhà nước, đồng thời khích lệ đám phản động ở trong và ngoài nước hay không? Mà lại cho lên trên báo Nhà nước với những ngôn từ ngợi ca lên tầng mây.

Thiết nghĩ người làm báo cần thận trọng khi đưa một số nhân vật tai tiếng lên báo. Đặc biệt chú ý tới một số ca sỹ hải ngoại, có nguồn gốc ba que.

 


MỘT CHIÊU TRÒ CŨ RÍCH

Mới đây, tổ chức Ân xá quốc tế đã đăng tải thông tin liên quan tới vấn đề hình phạt t.ử hình tại Việt Nam. Theo đó, tổ chức trên cho rằng ...